GIẢI PHÁP NÀO CHO VẤN NẠN HỌC THÊM, DẠY THÊM?

Dạy thêm, học thêm vốn là một ý tưởng tốt, khi mà lấy mục đích là để giúp đỡ các trò yếu, bồi dưỡng cho các em vì trí tuệ có hạn mà học chậm hơn các bạn, các trò vì ốm đau, bỏ học phải học bù; hay để bồi dưỡng các học sinh đi thi thố nâng cao (thi học sinh giỏi, thi vào các trường cạnh tranh…). Dạy thêm, học thêm vì vậy mà có từ xa xưa với ý nghĩa nhân văn như vậy.

Đến nay thì nó đã biến thái, mục đích dạy thêm có khi chỉ đơn thuần là tạo thêm thu nhập, hay thậm chí – để làm giàu. Học thêm có khi chỉ đơn giản là các cháu phải theo học để khỏi bị thầy cô “đì”. Có môn học, thầy cô dạy chính khóa ở trường thì bỏ bê, lớt phớt, dạy tại nhà thì nhiều, và dày đặc. Đó là cái thậm xấu và tồi tệ của dạy thêm, và như thế thì nó trở thành VẤN NẠN của xã hội.

Khi dạy thêm trở thành vấn nạn, xã hội có biết không? Thầy cô có biết không? Người quản lý giáo dục có biết không? Phụ huynh có biết không? Và các cháu đang đi học thêm, có biết không? Thưa, biết cả! Nhưng không có một cơ quan, tổ chức, nhà quản lí giáo dục nào làm cho nó lành mạnh trở lại được cả. Trước vấn nạn như vậy, người viết bài này cũng chỉ biết kêu than, cho dù vợ (là giáo viên) không dạy thêm, nhưng con thì vẫn phải đi học thêm, vì sự an toàn cho nó, và vì sự hòa nhập mà không để bị lạc lõng, không bị phân biệt đối xử. Nước nổi bèo nổi.

Vấn nạn như vậy chả nhẽ bó tay? Nghĩ đến mấy giải pháp ai cũng biết như sau, chả giải quyết điều gì nhưng có thể ai đó trong cuộc phải suy nghĩ lại, tự chất vấn lương tâm của mình:

Thứ nhất, các thầy cô dạy thêm, nếu chỉ đơn giản là vì thu nhập, hãy nên biết nhân quả, hiểu luật đời, vẫn kiếm ăn, nhưng dạy ở trường phải đàng hoàng, các cháu không học thêm cũng đừng có “đì”. Và dạy thêm, khi nào thấy đủ thì dừng, đừng say quá. Các lớp dạy thêm cho các cháu, chịu khó đầu tư một chút cho ra lớp, các trò có đủ chỗ ngồi, chỗ viết; đừng chật chội quá, đừng bắt các cháu vì đông quá mà phải đứng để chép bài; lớp học nên vệ sinh một chút, đừng để hôi hám, bẩn thỉu. Bố trí được thời gian thì dạy, bận thì nghỉ, đừng để bà ngoại đọc bài mẫu cho các cháu chép khi mà cô bận chưa về kịp. Nếu không cải thiện được những vấn đề như trên, tiền đấy tiêu không được đâu, nhân quả nghiệp báo nhãn tiền, không phải đợi kiếp sau đâu. Một người oán thán đủ chết, đủ giảm thọ rồi, nếu lớp lớp thế hệ học trò, phụ huynh kêu ca, thì vấn đề lớn lắm rồi. Các cháu đi học về kể hết, đa số đều biết bình phẩm, đánh giá đầy đủ cả đấy.

Thứ hai, các nhà quản lí giáo dục, quản lí xã hội phải để tâm đến số thầy cô mở lớp dạy thêm ở nhà riêng một chút. Rằng chất lượng ở các lớp dạy thêm thế nào? Khả năng hoàn thành nhiệm vụ của số thầy cô đó trên trường có ổn không? Hỏi thẳng họ rằng, dạy thêm ở nhà thế nào? Có đúng quy định không? Có nhân văn không? Các lớp này phải được đăng ký về thời gian, môn học, số lượng học trò, học phí. Và cơ quan thuế lên để tâm vào cuộc, xem xét đây như một ngành kinh doanh mà không để thả nổi như hiện tại. Tôi được biết, có cô giáo dạy thêm tràn lan, trái với chính nội quy, nhưng được hiệu trưởng hậu thuẫn để vẫn là giáo viên dẫn đầu phong trào thi đua ở trường.

Thứ ba, cha mẹ học trò (phụ huynh) nên có thái độ tích cực, điều chỉnh quan niệm. Có thật sự con mình cần phải học thêm hay không? Có phụ huynh không có điều kiện quản lí con tại gia đình, các cháu một mình ở nhà chỉ có xem tivi, chơi điện thoại, nên kiếm lớp học thêm để nhét đại chúng vào đó. Số này xã hội nhiều vô kể, không ai có thể can thiệp được. Nhưng số phụ huynh khác không bị rơi vào các hoàn cảnh này có cần thể hiện chính kiến hay không? Có nhất thiết phải gửi con mình hùa theo các gia đình kia hay không? Hóa ra, vấn nạn dạy thêm học thêm hiện nay có nguyên nhân lớn ở hoàn cảnh xã hội của những người sinh con ra mà không có khả năng nuôi dạy đúng cách. Họ vì hoàn cảnh, vì nhận thức mà phó thác con cái cho thầy cô, cho xã hội.

Thứ tư, phải quan tâm đến nghề giáo, quan tâm đến thu nhập của người làm cái nghề “cao quý” này đúng bằng mức thu nhập “cao quý”. Gọi là cao quý, là quan trọng nhưng cư xử với ngành giáo dục như các ngành “không quan trọng” khác, thậm chí đánh đồng thì vấn nạn vẫn chỉ là vấn nạn mà thôi. Một vấn nạn nào đó để nó tự sinh tự diệt thì vai trò quản lí xã hội của chính quyền đã bị bỏ ngỏ, hoặc chưa được quan tâm đúng tầm. Nếu giáo dục ảnh hưởng đến tương lai của dân tộc này mà thả nổi, tương lai dân tộc này có thể cũng bị thả nổi hay không?! Hơn nữa, nghề “cao quý” này đi làm thêm việc khác kiếm tiền không phải dễ, không phải việc gì cũng phù hợp.

Cuối cùng, vẫn phải quay lại chủ thể. Dạy thêm là do thầy, học thêm là do trò. Thầy phải ra thầy, trò phải ra trò. Mức độ nào đó, hiện nay, thầy không ra thầy là một thực tế của xã hội. Tôi vẫn biết có nhiều thầy cô không dạy thêm, cuộc sống vẩn ổn, học trò vẫn giỏi, có đạo đức. Tôi vẫn biết có nhiều trò học thêm ít vẫn giỏi, biết tự học và ra đời vẫn có được chỗ đứng mà không bị thua thiệt.

Có thể dạy thêm để cái thiện thu nhập, bảo đảm cuộc sống, nhưng đừng có làm bậy, đừng để chính phụ huynh và học sinh phản kháng, kêu ca! Dạy thêm học thêm có thành vấn nạn hay vẫn giữ được tôn chỉ mục đích nội tại của nó, nguyên nhân không ngoài ai khác, trước tiên chính là ở vai trò của người thầy./.

Xem thêm:
CÁI GÌ LÀ ẨN SAU VẤN NẠN DẠY THÊM, HỌC THÊM?
XÃ HỘI NÀY SẼ ĐƯỢC NỀN GIÁO DỤC HIỆN TẠI DẪN ĐI VỀ ĐÂU?

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *